Mùa hè 2024, Wuhan Three Towns làm khách sân Công Thể mới, thách thức Beijing Guoan. Khi ấy Three Towns đang trong giai đoạn rối loạn: chuyển nhượng cổ phần chưa ngã ngũ, thua hai trận liên tiếp ở giải, bị đội Hạng Nhất loại khỏi Cúp FA. Guoan quân đông tướng mạnh, nằm sẵn chờ, gần như ai cũng tin họ sẽ “double” đối thủ trong mùa, kể cả tôi. Nửa giờ đầu, chốt cánh phải Deng Hanwen nhận thẻ đỏ rời sân, Three Towns thiếu người chống đỡ vất vả. Chưa đầy 10 phút sau, ngay trước khán đài “Ngự Lâm Quân”, Henrique một cú sút nổ súng xuyên qua mười ngón tay Han Jiaqi. Hiệp hai, Liu Yue vào sân từ ghế dự bị đẩy bóng vào lưới chốt tỷ số. Kết quả 2-1: lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất đến nay, Wuhan Three Towns lấy được ba điểm ở Công Thể.

Đêm ấy, Ren Hang đã 35 tuổi vẫn đeo băng đội trưởng đá hết trận. Sau trận, vừa cảm ơn CĐV viễn chinh xong, đang đi về phòng thay đồ, tôi vừa đi bên cạnh, vẫn thấy kết quả hơi khó tin. Ren Hang vừa lau mồ hôi vừa cười vừa nói: “Đến một sân như thế này, đối mặt nhiều khán giả thế này, sao lại không muốn thắng? Vả lại, ngày nào mình chẳng muốn thắng?”

Ren Hang nói đúng: phải giữ chút mong đợi cho mỗi ngày, để lại chút chỗ cho cuộc sống.

Ảnh

Là cựu nhân viên câu lạc bộ, tôi từng làm việc với Ren Hang ba mùa, cùng trải thăng trầm từ vô địch Super League đến trụ hạng gian nan. Giờ cả hai đã rời sân cỏ tuyến một; lúc rảnh nói chuyện nhiều nhất, ngoài cục diện trụ hạng của đội cũ Wuhan Three Towns, còn là đủ thứ ý tưởng của anh về sự nghiệp đào tạo trẻ. Tính cách Ren Hang là điển hình đàn ông Đông Bắc, nhưng anh không nói nhiều, cách diễn đạt vốn dè dặt. Sau khi hợp đồng với Three Towns hết hạn cuối 2025, anh gần như lặng lẽ rút khỏi vòng bóng đá Trung Quốc, như một sự ẩn cư chủ động.

Là bạn, tôi thấy mình có trách nhiệm giúp anh chào tạm biệt mọi người một cách đàng hoàng, để CĐV nhận ra một Ren Hang thật hơn, nhiều chiều hơn.

Ảnh

Giải nghệ

Ảnh

Sau khi hợp đồng với Wuhan Three Towns hết hạn cuối 2025, Ren Hang không tuyên bố giải nghệ trên mạng xã hội, chỉ tiễn đồng đội cũ Deng Hanwen đã chuyển tới Yunnan Yukun.

Tôi thấy anh có một thói quen: luôn chào tạm biệt trước. Cuối 2015 đăng một Weibo, cuối 2024 đăng một Douyin, CĐV tưởng anh sắp rời đội nhưng thực ra đều chưa đi. Cuối năm ngoái anh không chào tạm biệt trên mạng xã hội, cũng không tái ký với Wuhan Three Towns. Vậy tôi hỏi giúp CĐV: anh Hang, anh đã giải nghệ chưa?

Ren Hang: Hợp đồng trước đó với Wuhan Three Towns đã hết hạn, thực ra giờ đã là trạng thái giải nghệ. Tôi cũng nhân nền tảng Dongqiudi chào tạm biệt các CĐV: tôi đã kết thúc sự nghiệp, chính thức giải nghệ.

Có nghĩ về việc trở lại Vũ Hán, tổ chức một lễ chia tay không?

Ảnh

Ren Hang: Thực ra trước đó tôi cũng nghĩ về việc về Vũ Hán tổ chức lễ chia tay, câu lạc bộ và tôi cũng trao đổi, nhưng xét thành tích đội năm nay chưa ổn định nên mãi chưa chờ được thời điểm phù hợp. Mong Three Towns đạt kết quả tốt hơn ở những trận sau, tôi cũng rất muốn có cơ hội chào tạm biệt chính thức trước mặt CĐV.

Anh là tuyển thủ đội tuyển Trung Quốc, trung vệ chủ lực kiêm đội trưởng nhà vô địch Super League. Ngoài ra, anh sẽ tóm tắt sự nghiệp của mình thế nào?

Ảnh

Ren Hang: Từ cầu thủ trẻ đến lúc chia tay sân cỏ, hơn hai mươi năm này cảm giác thời gian trôi thật nhanh. Được gọi lên đội tuyển, cũng giành được chức vô địch Super League. Với tôi đây không chỉ là sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp, mà còn là trải nghiệm quý về sự kiên trì, danh dự và trách nhiệm.

Nam tiến

Ảnh

Ngày 24/2/1989, Ren Hang sinh tại Shenyang, tỉnh Liêu Ninh. Thời tiểu học bắt đầu tập bóng đá chuyên nghiệp và trở thành thành viên lò đào tạo Shenyang Jinde. Năm 2007 Shenyang Jinde nam tiến tới Trường Sa, đổi tên thành Changsha Jinde. Đó là năm đầu 18 tuổi Ren Hang được điền vào đội một; ngày 10/4 làm khách Yuanshen Sports Centre gặp Shanghai Shenhua, Ren Hang có lần ra mắt Super League.

Có được những trải nghiệm ấy, anh thấy liên quan thế nào tới quá khứ tập bóng thuở nhỏ?

Ảnh

Ren Hang: Tôi thấy vẫn bắt nguồn từ việc đá bóng từ nhỏ, dạy tôi ý nghĩa của sự kiên trì. Dù thuận lợi hay nghịch cảnh, đều phải vượt khó, giữ sơ tâm, bền bỉ, như vậy mới có thể đi tới thành công cuối cùng.

Kể chúng tôi nghe trải nghiệm đá bóng thời nhỏ đi, vì sao gia đình nghĩ tới việc đưa anh đi tập bóng?

Ảnh

Ren Hang: Cha tôi là một người yêu bóng đá nghiệp dư, rất thích đá. Mỗi lần tôi đều đi cùng, ông đá trên sân, tôi đá bên cạnh, dần dần thích bóng đá. Thời đi học, trường bóng địa phương Shenyang đến trường chúng tôi tuyển sinh, tôi may mắn được chọn, thế là mở ra sự nghiệp bóng đá.

Thể chất tốt như anh, sao lại chọn vị trí trung vệ?

Ảnh

Ren Hang: Từ nhỏ phong cách kỹ thuật của tôi đã khá hợp với vai trò phòng ngự; theo nhu cầu đội, giai đoạn trẻ tôi đã là trung vệ. Vào đội một Jinde, lúc đầu HLV xếp tôi đá hậu vệ biên, sau lại để tôi trở về vị trí trung vệ quen thuộc.

Năm 2007 anh vào đội một Shenyang Jinde, nhưng đội nam tiến tới Trường Sa. Khi ấy mới 18 tuổi, lần đầu xa nhà nhưng cũng lần đầu có cơ hội ra mắt Super League, tâm trạng ra sao?

Ren Hang: Lúc đội thông báo tôi vào đội một, vừa phấn khích vừa hồi hộp. Tôi nghĩ phải thể hiện hết khả năng, cố đứng vững chân, ở lại đội một. Việc đội nam tiến Trường Sa với tôi cũng là trải nghiệm hoàn toàn mới; dù xa gia đình, nhưng thời ở lò Jinde đã phải tập trung ăn ở, tôi đã quen cuộc sống ít gặp người thân. Nhiều cầu thủ cùng sang Trường Sa vốn là đồng đội trường bóng, mọi người chăm nhau, cũng giúp chúng tôi nhanh thích nghi cuộc sống phương Nam.

Ren Hang: Một ngày trước trận, sau buổi làm quen sân, HLV nói sẽ xếp tôi đá chính ngày hôm sau. Khi ấy đội chịu ảnh hưởng chấn thương, lực lượng không đủ. HLV bảo tôi phát huy trình độ của mình, trong trận bám sát tiền đạo Shenhua Gao Lin. Đêm trước trận tâm trạng thật sự rất hồi hộp, gần như không ngủ được; nhưng hôm sau bước ra sân, tôi thấy mình vẫn hoàn thành được việc HLV dặn trước trận.

Năm tháng

Ảnh

Mùa 2010, Changsha Jinde không may xuống hạng, đội cũng rối loạn, đứng trước nguy cơ giải thể. Jiangsu Sainty vừa đá Super League được một mùa khi ấy đưa lời mời tới Ren Hang; cuối cùng anh chọn gia nhập đội đóng ở cố đô Nam Kinh. Đúng lúc Jiangsu Sainty dưới tay HLV Dragan dấy lên cơn bão tuổi trẻ: Ren Hang, Wu Xi, Ji Xiang, Sun Ke, Li Ang và một loạt cầu thủ trẻ trưởng thành thành xương sống. Họ lần lượt nâng Super Cup và Cúp FA, cũng từng mùa 2012 đứng sau Guangzhou Evergrande, giành á quân Super League.

Hè 2014, Ren Hang lần đầu được gọi lên đội tuyển Trung Quốc và có trận ra mắt ngay trên quê nhà Shenyang, thắng Macedonia 2-0. Năm 2015, anh cùng nhiều đồng đội Jiangsu mang tới cho chúng ta một kỷ niệm Asian Cup đáng nhớ nhất những năm gần đây.

Năm 2016 tập đoàn Suning tiếp quản bóng đá Jiangsu, cũng là năm hết hợp đồng của Ren Hang. Không tái ký được với Jiangsu, cuối cùng anh chuyển tới Hebei China Fortune. Từ Qinhuangdao đến Langfang, Ren Hang trải đỉnh cao kỷ nguyên tiền, cũng trải nỗi tiếc đội tuyển Trung Quốc lỡ World Cup 2018. Năm 2020, Hebei rơi vào khủng hoảng nợ lương nghiêm trọng vẫn vào nhóm đua vô địch Super League; Ren Hang và các đồng đội tạo nên đoạn thời gian huy hoàng cuối cùng của đội.

Ở Jiangsu Sainty anh trưởng thành thành trụ cột tuyệt đối, vì sao tiến bộ nhanh đến vậy?

Ảnh

Ren Hang: Tôi phải cảm ơn HLV Dragan. Ông yêu cầu chúng tôi những người trẻ rất nghiêm, đặc biệt về thể lực; mùa đông lượng tập cực lớn, có lúc thậm chí ngày ba buổi. Không khí đội khi ấy cũng tốt, đám cầu thủ trẻ Sainty tự đòi hỏi bản thân khá cao, dù tập hay thi đấu ai cũng rất máu lửa, nên tôi thấy chúng tôi đều nâng trình độ rất nhanh. Cộng thêm chiến thuật của HLV được cắt may theo đặc điểm chúng tôi, đội cũng có thành tích khá.

Ren Hang: Lúc ấy được gọi lên đội tuyển với tôi là một bất ngờ; tôi chỉ biết mình được chọn sau khi nhận thông báo của liên đoàn. Ra mắt đội tuyển trên quê nhà, lại thắng đối thủ, tôi thấy mình rất may. Ngày thi đấu, người thân bạn bè đều tới sân cổ vũ đội Trung Quốc, cùng chứng kiến trận ra mắt và chiến thắng của đội tuyển.

Asian Cup 2015, chúng tôi trên truyền hình chứng kiến lễ xuất quân của các anh, chứng kiến vòng bảng thắng cả ba trận, vòng loại trực tiếp thua đáng tiếc Australia. Anh thấy đội tuyển trẻ ấy có gì khác?

Ren Hang: Đội tuyển ấy tuổi trung bình không lớn, bố trí lấy già dẫn trẻ rất hợp lý, chiến thuật HLV Perrin đặt ra cũng phát huy tối đa khả năng từng người. Không khí cả đội rất đoàn kết; anh Trí (Zheng Zhi) với tư cách đội trưởng và hạt nhân, điều phối ở giữa như người chỉ huy, chúng tôi cũng làm đúng việc ở vị trí của mình, thể hiện đặc điểm riêng. Thành tích cuối cùng của đội lẽ ra cũng nhận được sự công nhận của CĐV.

Năm 2016 Suning tiếp quản bóng đá Jiangsu. Tháng 4 năm ấy trên sân nhà gặp Shanghai Shenhua, anh lập cú đúp giúp Jiangsu Suning thắng 2-0, được Dongqiudi chọn MVP vòng đó. Còn ấn tượng với giải thưởng này không?

Ren Hang: Lần nhận giải này tôi nhớ rất rõ, cái cúp MVP ấy tôi vẫn giữ, cảm ơn Dongqiudi. Khi ấy Jiangsu và Shenhua là đối thủ derby, mỗi trận sân nhà khán đài đều kín CĐV tới cổ vũ. Tôi cũng phải cảm ơn những đường chuyền chính xác của đồng đội giúp tôi lập cú đúp; chiến thắng là kết quả nỗ lực cả đội, chúng tôi không phụ kỳ vọng CĐV Jiangsu.

Từ 2016, kỷ nguyên tiền của bóng đá Trung Quốc lên tới đỉnh. Những năm ấy anh thấy cả câu lạc bộ lẫn môi trường bóng đá Trung Quốc có gì khác?

Ren Hang: Khi ấy không ít đội Super League đưa về ngôi sao và HLV nổi tiếng quốc tế, quản trị câu lạc bộ cũng tiến tới chuẩn hàng đầu thế giới, chuyên nghiệp hơn. Với CĐV, trận đấu cũng đáng xem hơn. Đương nhiên người hưởng lợi lớn nhất vẫn là cầu thủ: không chỉ đãi ngộ tăng, chúng tôi học được tư duy kỹ-chiến thuật hiện đại hơn từ những HLV lớn, trải nghiệm đọ sức với cầu thủ trình độ cao cũng giúp chúng tôi nhận ra thiếu sót và nâng trình độ.

Đội Jiangsu đến nay cũng đã giải thể năm năm. Có nhớ sáu năm ở Nam Kinh không? Có điều gì giờ muốn nói với CĐV Jiangsu thời ấy?

Ảnh

Ren Hang: Dù là sóng gió chuyển nhượng của tôi năm ấy, hay việc đội Jiangsu giải thể, đều đã qua nhiều năm. Giờ tôi vẫn rất nhớ đội ấy, cũng nhớ những năm đá bóng ở Nam Kinh. Từ 21 đến 27 tuổi, đó là tuổi trẻ đẹp nhất của tôi. Ở Nam Kinh chúng tôi nâng Cúp FA và Super Cup, lần đầu trên sân cảm nhận danh dự vô địch; cũng chính ở đó, dưới sự chứng kiến của CĐV, tôi có được tình yêu của mình.

Sóng gió gọi là sóng gió ấy giờ tôi nhìn rất nhạt. Nhiều người không hiểu sự thật; dù hiểu, mỗi người cũng giải đọc cùng một việc khác nhau. Tôi mong ký ức sâu nhất của mọi người về đoạn thời gian ấy là niềm vui chiến đấu cùng nhau, là đội Jiangsu đầy nhiệt huyết ấy.

“Một ngày là xanh, cả đời là xanh” không phải khẩu hiệu đơn giản. Những ngày ấy đến nay tôi không quên; tôi cảm nhận được nhiệt huyết của CĐV, thật sự rất cảm ơn sự ủng hộ của họ.

Hebei China Fortune cũng là đội mới lên hạng, nhưng khi ấy đã ở cấp “thiên hà chiến hạm” của Super League. Đá cùng các tuyển thủ Argentina như Mascherano, Lavezzi, cảm giác ra sao?

Ren Hang: Ngôi sao cấp ấy hoàn toàn có thể dựa vào năng lực cá nhân đổi chiều trận đấu, trình độ của họ khỏi phải nói. Cách họ đối nhân xử thế trong đời thường, thái độ trên sân tập, thực ra càng đáng để chúng tôi học. Ví dụ Mascherano, với HLV, đồng đội, nhân viên, CĐV đều rất tôn trọng, cũng rất thân thiện. Ngoài sân chúng tôi quan hệ tốt, thường đùa với nhau, cũng ra ngoài tụ họp; nhưng trong tập và thi đấu, thái độ chỉn chu, dốc hết sức ấy vẫn lây sang từng người chúng tôi. Đến nay tôi vẫn giữ liên lạc với các ngoại binh ấy, mọi người vẫn trò chuyện.

HLV kiểu Pellegrini, từng dẫn dắt Real Madrid, Manchester City, phong cách cầm quân có gì khác?

Ảnh

Ren Hang: Ông là HLV rất có sức hút cá nhân, tôn trọng từng cầu thủ, cũng có thể bằng những chỉ dẫn của mình giúp được mọi người, nên cả đội rất phục. HLV cấp ấy dù tập hay thi đấu đều chuẩn bị theo xu hướng tư duy bóng đá hiện đại, cũng rất có kế hoạch. Mỗi lần trước khi bắt đầu tập đông, ông đều làm sẵn kế hoạch tập cả năm, đội có thể thực hiện từng bước, ngày qua ngày dần nâng khả năng cầu thủ và cả tập thể.

Trong kỷ nguyên tiền Super League, anh thấy đối thủ cầu thủ mạnh nhất là ai?

Ảnh

Ren Hang: Nhìn xuyên những năm ấy, tôi thấy đối thủ mạnh nhất không phải cầu thủ hàng công, mà là Paulinho của Guangzhou Evergrande. Trình độ Evergrande khi ấy ai cũng thấy; Paulinho là mắt xích tuyến giữa công thủ toàn diện, với chúng tôi muốn hạn chế anh ấy thật sự rất khó.

Thực hiện giấc mơ

Ảnh

Trước mùa 2021, Wuhan Three Towns vừa vô địch Hạng Nhì năm trước gửi lời mời tới Ren Hang. Anh gia nhập theo dạng cho mượn, ở Giang Thành giúp đội lên ngôi Hạng Nhất. Mùa 2022, Ren Hang theo dạng tự do gia nhập Wuhan Three Towns; cùng các đồng đội tạo nên kỳ tích ba năm ba cúp của bóng đá Trung Quốc, cũng nâng chiếc cúp Super League duy nhất trong sự nghiệp, hoàn thành grand slam danh hiệu sân cỏ trong nước. Cuối tháng 8/2023, Wuhan Three Towns gặp sóng gió chuyển nhượng, đội bắt đầu nợ lương, lực lượng chủ lực cũng chảy máu quy mô lớn. Từ vô địch tới trụ hạng chỉ vỏn vẹn hai mùa; nhưng với tư cách đội trưởng, Ren Hang vẫn dẫn đội ở lại Super League trong hai mùa 2024 và 2025.

Năm 2021 anh đến Wuhan Three Towns theo dạng cho mượn, khi ấy đội còn ở Hạng Nhất. Mục tiêu của bản thân lúc đó là gì?

Ảnh

Ren Hang: Thẳng thắn thì từ khi ra mắt tôi đã đá Super League, đúng là chưa trải giải cấp Hạng Nhất. Bản thân tôi rất muốn sớm trở lại sân cỏ hạng cao nhất, giúp Wuhan Three Towns hoàn thành nhiệm vụ thăng hạng.

Đội lên Super League thuận lợi, rồi mùa 2022 vô địch Super League, viết nên câu chuyện huyền thoại ba năm ba cúp. Đó cũng là lần đầu anh nâng Cúp Hỏa Thần. Tâm trạng lúc ấy ra sao, có tính là hoàn thành một nguyện vọng của mình không?

Ren Hang: Trước đó đã có Cúp FA và Super Cup, tôi cũng từng mang về á quân giải cho Jiangsu. Ở Vũ Hán giành Super League, hoàn thành grand slam danh hiệu trong nước, với tôi đó chính là thực hiện giấc mơ.

Tôi nhớ rất rõ: ngày 30/12/2022 liên đoàn công bố các trận chúng tôi gặp Tianjin và Shandong gặp Guoan đều bị hủy, Three Towns vô địch Super League. Nhìn tin ấy tôi thật sự cực kỳ phấn khích, cảm giác như đang mơ, không ngờ năm trước còn ở Hạng Nhất, năm sau đã nâng cúp Super League.

Thực ra những năm ở Three Towns, anh không chỉ là đội trưởng, mọi người cũng xem anh như người anh cả. Tôi còn nhớ năm 2022 ở Tế Nam, anh đá đến đầu chảy máu vẫn cố, đến hiệp hai mới bị thay ra, trong phòng thay đồ dùng súng bắn đinh khâu vết thương; nhìn mấy chiếc đinh trên đầu anh, tay tôi cầm máy ảnh còn run. Rồi năm 2024 ở Trường Xuân, Luo Senwen chấn thương sau trận phải vào viện, anh cõng anh ấy từ phòng thay đồ lên xe cấp cứu; tôi còn dặn đồng nghiệp nhất định phải cắt cảnh ấy vào video matchday. Ở Three Towns anh lấy thân mình làm gương, có phải đã trở thành đúng người mình muốn — người thủ lĩnh của đội?

Ren Hang: Thời khoác áo Wuhan Three Towns, tôi đã tính là lão tướng của đội. Về tính cách, tôi cũng thuộc kiểu trách nhiệm khá cao, muốn việc gì mình làm cũng đều chỉn chu đến cùng. May mắn được làm đội trưởng Wuhan Three Towns, tôi cũng muốn trở thành người anh cả mà ai cũng quý, nên lúc ấy tôi muốn giúp từng cầu thủ trong đội, cũng mong mọi người ngày càng tốt, đóng góp được nhiều hơn cho đội.

Ren Hang: Thực ra chuyện ấy tôi thấy không cần đào sâu. Có lẽ ai cũng có khó khăn trong đời; dù đứa trẻ ấy lúc ấy có lừa tôi, nhưng đã ủng hộ Three Towns — tôi cũng phản đối CĐV làm vậy, nhưng vẫn nhìn sự việc rất bình thản.

Tôi thấy giữa cầu thủ và CĐV vẫn cần tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi trên sân phải dốc hết sức, cũng mong CĐV khi phong độ cầu thủ lên xuống vẫn chọn ủng hộ. Đá bóng nhiều năm, trải nhiều trận thế này, tôi có thể đảm bảo với mọi người: mỗi cầu thủ bước ra sân, thực ra đều mang mục tiêu thắng cuộc vào trận.

Trong điện thoại tôi vẫn giữ một tấm ảnh chung, hai đứa cười rất tươi. Đó là sau trận sân nhà thắng Shenzhen ngày 28/8/2022: Three Towns mở màn giải 14 thắng 1 hòa, chuỗi 12 trận thắng chỉ còn một bước nữa san kỷ lục Super League. Sau đó đội trải chuyển nhượng, nợ lương, chảy máu nhân sự, trụ hạng năm này qua năm khác. Anh nhìn thắng thua trên sân, thăng trầm cuộc đời thế nào?

Ren Hang: Đời ai cũng không thể thuận buồm xuôi gió, đều gặp đủ thứ khó khăn. Bản thân cuộc đời vốn không dễ đánh giá; khó nói một đời người có thành công hay không, nhưng cấu thành cuộc đời là từng ngày sống. Mỗi ngày đối diện thăng trầm có thể xảy ra mà vẫn dốc hết sức, thì đời người ấy là có ý nghĩa.

Khi đánh giá một người, không thể chỉ nhìn mặt thành công; càng phải nhìn khi đối diện khó khăn họ nỗ lực vượt qua thế nào, đối diện thất bại ra sao, cuối cùng có bước ra khỏi đoạn gập ghềnh ấy không. Bình thản nhận lấy đáy tạm thời, ngã rồi còn đứng dậy được, đời như vậy tôi cho là càng có giá trị.

Với một đội bóng cũng vậy: không lấy thành bại luận anh hùng. Thành công không thể chỉ định nghĩa bằng chiến thắng và danh hiệu. Mỗi ngày trên sân tập kiệt sức, trên sân cỏ chơi hết mình — đó đã là một tập thể xuất sắc.

Những năm này người làm bóng đá Trung Quốc, dù cầu thủ, HLV hay nhân viên, thực ra ai cũng không dễ. Quá nhiều đội từng oanh liệt đã giải thể, người làm bóng đá gặp nợ lương thậm chí cuối cùng trắng tay. Anh nhìn hiện tượng này thế nào? Anh thấy vấn đề nằm ở đâu?

Ren Hang: Với tôi vẫn là cơ chế giám sát và bảo đảm xuất hiện vấn đề. Sự nghiệp cầu thủ rất ngắn, nhân viên câu lạc bộ cũng phải nuôi nhà. Mong sau này cơ quan liên quan ban hành chính sách hoàn thiện quy tắc vận hành giải, để mọi người không còn trải hoàn cảnh gần như ai cũng từng chịu những năm qua.

Giờ Three Towns lại đối mặt khủng hoảng trụ hạng, thậm chí còn gay gắt hơn hai năm trước. Có điều gì muốn nói với đồng đội cũ? Đặc biệt đội trưởng He Guan vừa tiếp vai anh, và chiến hữu hàng thủ Li Ang?

Ren Hang: Dù đã rời Three Towns, với thành phố Vũ Hán, với đội Three Towns, tôi vẫn rất nặng tình. Mỗi trận của Three Towns tôi đều theo dõi; dù chưa kịp xem trực tiếp, tôi cũng xem highlight. Mong mọi người phát huy được trình độ vốn có, kiên trì đến phút cuối, cố giữ bóng đá Vũ Hán ở lại sân Super League.

Tôi với những đồng đội cũ này, ví dụ Li Ang vừa gia nhập và He Guan từng đá cặp, cũng trò chuyện về đội và trận đấu. Tôi tin mọi người có thực lực giúp Wuhan Three Towns hoàn thành nhiệm vụ trụ hạng.

Thực ra tôi vẫn có một câu chưa từng hỏi anh: từ lúc bắt đầu đá bóng đến nay, anh có giấc mơ gì?

Ảnh

Ren Hang: Tôi vốn hay đổi ý. Thời nhỏ nghĩ sao đá được bóng chuyên nghiệp; vào đội một Jinde, lại muốn được gọi lên đội tuyển. Đến khi thật sự thành tuyển thủ, lý tưởng lúc ấy còn xa hơn: tôi muốn đá World Cup cho đội Trung Quốc.

Dù không vào được World Cup, giờ anh thấy đã coi là thực hiện giấc mơ chưa?

Ảnh

Ren Hang: Thực ra tôi thấy thế hệ chúng tôi đúng là chỉ thiếu một chút nữa là chạm giấc mơ. Khi ấy thật sự rất có hy vọng vào vòng chung kết World Cup 2018, nhưng mọi người vẫn thiếu một bước cuối. Tôi cho sự nghiệp của mình 80 điểm vậy: nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, cũng có vài tiếc nuối.

Hiệp hai

Ảnh

Rời bóng đá chuyên nghiệp, Ren Hang cuối cùng có thời gian và sức lực dồn vào ngành đào tạo trẻ mà anh vẫn muốn làm. Những giấc mơ chưa tròn trong sự nghiệp, anh muốn thực hiện trên thế hệ sau.

Một hai năm sau khi ra mắt, làng bóng Trung Quốc trải đợt chống bán độ, chống bóng tối, rơi xuống đáy. Trước khi vào đội tuyển, đội Trung Quốc thua đậm Thái Lan 1-5, phải xây lại từ đầu. Sau đó anh trải trọn kỷ nguyên tiền, trở thành trụ cột đội tuyển của thời ấy; dù cũng trải giai đoạn ảm đạm hậu kỷ nguyên tiền, cuối cùng vẫn nâng cúp Super League. Anh thấy nửa đời trước dâng cho bóng đá, có đáng không?

Ren Hang: Giờ nhìn lại hơn ba mươi năm này, đúng là trải nhiều mưa gió. Như tôi vừa nói, khó tránh gập ghềnh, nhưng tôi hưởng nhiều hơn vẫn là niềm vui bóng đá mang lại; tôi thật sự yêu đá bóng. Tôi thấy lựa chọn nửa đời trước không sai, tôi rất cảm ơn bóng đá. Ngoài việc cải thiện đời sống, nhận danh hiệu, bóng đá trong mắt tôi đã không còn chỉ là một môn thể thao và một công việc: bóng đá chính là thế giới của tôi, luôn dạy tôi phải kiên trì, phải nỗ lực.

Sang hiệp hai của đời, anh có kế hoạch gì? Trong đời sống còn cần bóng đá không?

Ảnh

Ren Hang: Cả đời này tôi không rời bóng đá được nữa, thật sự từng phút đều đang theo dõi bóng đá. Tôi từng nghĩ liệu có làm bình luận viên được không, nhưng có lẽ vẫn phải xem có cơ hội để tôi thử công việc ấy. Tôi cũng nghĩ tới nghề HLV; đồng đội cũ Liu Jianye, Zheng Zhi giờ trên sân Super League đều dẫn dắt có thành tích khá, nhưng việc này cũng cần thời gian thi chứng chỉ HLV, tôi cũng cần tích lũy dần.

Tạm thời việc tôi đang làm là mở một trường bóng đá trẻ. Từ khai giảng tháng 5 năm nay đến giờ cũng hơn ba tháng, đã tuyển hơn ba mươi em. Tôi muốn truyền lại một số hiểu biết về bóng đá, cùng tình cảm của tôi với bóng đá, cho thế hệ cầu thủ trẻ. Con trai tôi cũng thích bóng đá, cũng đang đá ở trường bóng của tôi; cháu sẵn sàng nối đường tôi, khiến tôi thấy rất may. Tôi mong một ngày nào đó cháu cũng trở thành cầu thủ chuyên nghiệp; đương nhiên tôi cũng mong cháu thực hiện được giấc mơ World Cup mà tôi chưa hoàn thành.

Mỗi câu lạc bộ đều có slogan riêng, ví dụ “kiên trì chiến đấu không bao giờ bỏ cuộc”, “hạnh phúc thắng tiếp”, “không phụ đam mê, Three Towns kiến tạo tương lai”. Anh muốn đặt khẩu hiệu thế nào cho trường bóng trẻ của mình?

Ren Hang: Giờ trường bóng của tôi đã có khẩu hiệu riêng: passion (đam mê), dream (giấc mơ), respect (tôn trọng). Những điều bóng đá dạy tôi, tôi mong các em khi mở ra đời bóng đá của mình cũng nhớ lấy.

Lời kết

Viết tới đoạn cuối, nhớ ra một câu chuyện khác về Ren Hang. Khi anh vừa muốn sau giải nghệ làm đào tạo trẻ, từng trao đổi ý tưởng với tôi. Tôi tìm một người bạn đã hơn mười năm lăn lộn ở ngành đào tạo trẻ xã hội để truyền kinh nghiệm cho anh Hang. Hai người nói sâu cả tối; nửa đêm bạn tôi nhắn WeChat: “Mình khuyên không được Ren Hang, toàn lý tưởng, làm vậy chỉ đổ tiền, một đồng cũng chẳng kiếm được.”

Với tôi, Ren Hang là một người theo chủ nghĩa lý tưởng, là người anh cả Đông Bắc như chính anh nói “muốn việc gì mình làm cũng đều chỉn chu đến cùng”. Vì yêu bóng đá, nên nỗi ám ảnh về chiến thắng xuyên suốt sự nghiệp.

Trên bức tranh thịnh vượng nấu dầu sôi của kỷ nguyên tiền, chúng ta thường chỉ thấy ảo ảnh trăm hoa đua nở; lý tưởng dễ bị bỏ qua nhất, sự kiên định dễ bị coi nhẹ nhất. Một thế hệ cầu thủ mang trên vai kỳ vọng không thực tế, sau khi bong bóng tan, bị cuốn trong thăng trầm thời đại, im lặng trong tranh cãi dư luận.

Đam mê là động lực họ dấn thân vào bóng đá, giấc mơ là mục tiêu họ phấn đấu nửa đời; còn tôn trọng lại là một trận thắng không nổi, là sự trao đi cảm xúc một chiều ít được đáp lại, là thứ bị tin đồn và thất tín giẫm đạp, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài hoang đường.

Chúc anh Hang, giải nghệ giữ gìn sức khỏe, tiếp tục yêu, giữ lý tưởng, chúc hiệp hai của anh còn hay hơn.

Cập nhật lúc 2026-08-30 21:09